卫州感事二首 其二
白塔亭亭古佛祠,往年曾此走京师。不知江令还家日,何似湘累去国时。
离合兴亡遽如此,凄迟零落竟安之!太行千里青如染,落日阑干有所思。
bái
白
tǎ
塔
tíng
亭
tíng
亭
gǔ
古
fó
佛
cí
祠
,
wǎng
往
nián
年
céng
曾
cǐ
此
zǒu
走
jīng
京
shī
师
。
。
bù
不
zhī
知
jiāng
江
lìng
令
huán
还
jiā
家
rì
日
,
hé
何
sì
似
xiāng
湘
lèi
累
qù
去
guó
国
shí
时
。
。
lí
离
hé
合
xīng
兴
wáng
亡
jù
遽
rú
如
cǐ
此
,
qī
凄
chí
迟
líng
零
luò
落
jìng
竟
ān
安
zhī
之
!
tài
太
xíng
行
qiān
千
lǐ
里
qīng
青
rú
如
rǎn
染
,
luò
落
rì
日
lán
阑
gān
干
yǒu
有
suǒ
所
sī
思
。
。