未至安乐坊,隔林望见霜铿岭两峰特奇

宋代 杨万里
天知老子厌凡山,别放潜环伏宝看。 一行横林遮岭脚,两峰如笋出云端。 举头瞥见还惊遯,到骨清奇特地寒。 彼此相遭有缘法,悔将嗔喜触漓岏。
tiān zhī lǎo zi yàn fán shān   bié fàng qián huán bǎo kàn  
xíng héng lín zhē lǐng jiǎo   liǎng fēng sǔn chū yún duān  
tóu piē jiàn hái jīng dùn   dào qīng hán  
xiāng zāo yǒu yuán   huǐ jiāng chēn chù wán