为张藻仲题高文璧画抱琴图

元代 邾经
听鹤亭前春澹沱,宿雨犹含百花妥。 已愁三月酒船空,宣也抱琴能觅我。 为言来自青衣洞,载得官醪满书舸。 青衣仙人期远游,紫鸾将车尚虚左。 老夫久矣厌刍豢,从之欲乞丹砂颗。 孰云仙佩不可攀,洞天芒芒云久锁。 只缘酤禁日以迫,尔尊我罍视犹夥。 便须秉烛夜相继,过此将无生酒祸。 老夫自适无何乡,故不饮醇今亦颇。 阮宣杖头每独挂,陶令纱巾不曾裹。 三泖平分碧玉壶,九峰半落芙蓉朵。 从人拍手笑醉翁,写入新图无不可。 胡为高璧忘吾形,只画张宣遗么麽。 宣也亦复颀而瘠,画作修髯知则那。 想当下笔天机精,梦蝶轩中盘礴裸。 不画邻瓮吏部縳,不图醉锸刘伶荷。 为写抱琴山水间,意者于吾犹未果。 璧也山林同此情,自惜老夫身懒惰。 宣乎岂是王门伶,聊复尘中客裾拕。 朱弦清庙尔当荐,金马朝登夕青琐。 百年礼乐崩且坏,谁其兴诸悲皃轲。 钟期伯牙宁后遭,余子眼中螟与蠃。 高君宿昔号酒狂,过肆相牵倾白堕。 自经丧乱赖酒活,今则禁之何倮。 便携张生入山去,石上弹琴松下坐。 松肪酿熟中山醪,商颜采芝当蔬蓏。 生不我留呼酒查,望入云汉星侈哆。 莫过牵牛谈世事,但恐笑人如鳖跛。 吾嗟高君真不凡,游戏丹青出兵火。 后天有约醉寻真,可能同鼓蓬莱柁。
tīng tíng qián chūn dàn tuó   宿 yóu hán bǎi huā tuǒ  
chóu sān yuè jiǔ chuán kōng   xuān bào qín néng  
wéi yán lái qīng dòng   zài guān láo mǎn shū  
qīng xiān rén yuǎn yóu   luán jiāng chē shàng zuǒ  
lǎo jiǔ yàn chú huàn   cóng zhī dān shā  
shú yún xiān pèi pān   dòng tiān máng máng yún jiǔ suǒ  
zhī yuán jìn   ěr zūn léi shì yóu huǒ  
biàn 便 bǐng zhú xiāng   guò jiāng shēng jiǔ huò  
lǎo shì xiāng   yǐn chún jīn  
ruǎn xuān zhàng tóu měi guà   táo lìng shā jīn céng guǒ  
sān mǎo píng fēn   jiǔ fēng bàn luò róng duǒ  
cóng rén pāi shǒu xiào zuì wēng   xiě xīn  
wéi gāo wàng xíng   zhǐ huà zhāng xuān me  
xuān ér   huà zuò xiū rán zhī  
xiǎng dāng xià tiān jīng   mèng dié xuān zhōng pán luǒ  
huà lín wèng juàn   zuì chā liú líng  
wèi xiě bào qín shān shuǐ jiān   zhě yóu wèi guǒ  
shān lín tóng qíng   lǎo shēn lǎn duò  
xuān shì wáng mén líng   liáo chén zhōng tuō  
zhū xián qīng miào ěr dāng jiàn   jīn cháo dēng qīng suǒ  
bǎi nián yuè bēng qiě huài   shuí xīng zhū bēi mào  
zhōng níng hòu zāo   yǎn zhōng míng luǒ  
gāo jūn 宿 hào jiǔ kuáng   guò xiāng qiān qīng bái duò  
jīng sāng luàn lài jiǔ huó   jīn jìn zhī luǒ  
biàn 便 xié zhāng shēng shān   shí shàng tán qín sōng xià zuò  
sōng fáng niàng shú zhōng shān láo   shāng yán cǎi zhī dāng shū luǒ  
shēng liú jiǔ chá   wàng yún hàn xīng chǐ duō  
guò qiān niú tán shì shì   dàn kǒng xiào rén biē  
jiē gāo jūn zhēn fán   yóu dān qīng chū bīng huǒ  
hòu tiān yǒu yuē zuì xún zhēn   néng tóng péng lái duò