惟则天如师子林

宋代 郑元祐
万竹阴阴师子林,苍霏如雪不厌深。影当初阳鸾凤舞,响作平地蛟龙吟。 契机元非击后悟,乘凉已在栽时寻。行鞭土酥虽诘屈,沛润法雨尤阴森。 笋时不传餐玉法,定起每听贯珠音。那知阎浮有六月?只缘毗耶无二心。 眼光固已烁天地,王度政尔式玉金。老矣蒲鞋尚堪织,贫岂藜羹长乏斟? 养威窟中善自爱,解铃颔下知谁任?扰扰尘劳竟何以?便应于此投华簪。
wàn zhú yīn yīn shī lín   cāng fēi xuě yàn shēn yǐng dāng chū yáng luán fèng   xiǎng zuò píng jiāo lóng yín
yuán fēi hòu   chéng liáng zài zāi shí xún xíng biān suī   pèi rùn yóu yīn sēn
sǔn shí chuán cān   dìng měi tīng guàn zhū yīn zhī yán yǒu liù yuè   zhī yuán èr xīn
yǎn guāng shuò tiān   wáng zhèng ěr shì jīn lǎo xié shàng kān zhī   pín gēng zhǎng zhēn  
yǎng wēi zhōng shàn ài   jiě líng hàn xià zhī shuí rèn   rǎo rǎo chén láo jìng   biàn 便 yīng tóu huá zān