为玉泉山人题

明代 方孝孺
天池直接扶桑东,百川委会来无穷。两崖为门障海口,大江中流潮汐通。 丰山横鹜东奔放,浪啮沙崖穿玲珑。翠凤飞来白银阙,金鳌涌出金莲宫。 天台赤城此磅礴,间气往往生英雄。鸿儒硕士世不乏,神灵秀异天所钟。 玉泉山人独嗜古,食贫力土专而工。结庐椒江望蓬岛,坐看海气浮青红。 含嚼英华嗽芳润,吐纳光景嘘长虹。群仙窈窕罗几席,洪波浩瀚涵心胸。 蕞尔一乡不满意,邈焉四海将奚从。日披黄卷对贤圣,上并周孔齐羲农。 国风雅颂导于正,典谟训诰操瘚中。权谋智术竞趋利,玄谈清议咸归空。 濂洛崛起树名教,千载道学开盲聋。仁义行师佐伊吕,礼乐出治登夔龙。 拯救生民布仁化,此心烱烱今昔同。食息梦寐若见之,上下议论相磨砻。 论交岂止一世士,直追三代还淳风。屈伸去就随所遇,仕止进退皆从容。 某山某水吾钓游,归来旧隐巢云松。
tiān chí zhí jiē sāng dōng   bǎi chuān wěi huì lái qióng liǎng wèi mén zhàng hǎi kǒu   jiāng zhōng liú cháo tōng    
fēng shān héng dōng bēn fàng   làng niè shā chuān 穿 líng lóng cuì fèng fēi lái bái yín quē jīn   áo yǒng chū jīn lián gōng    
tiān tāi chì chéng páng   jiān wǎng wǎng shēng yīng xióng hóng 鸿 shuò shì shì shén   líng xiù tiān suǒ zhōng    
quán shān rén shì   shí pín zhuān ér gōng jié jiāo jiāng wàng péng dǎo zuò   kàn hǎi qīng hóng    
hán jiáo yīng huá sòu fāng rùn   guāng jǐng cháng hóng qún xiān yǎo tiǎo luó hóng   hào hàn hán xīn xiōng    
zuì ěr xiāng mǎn   miǎo yān hǎi jiāng cóng huáng juǎn duì xián shèng shàng   bìng zhōu kǒng nóng    
guó fēng sòng dǎo zhèng   diǎn xùn gào cāo jué zhōng quán móu zhì shù jìng xuán   tán qīng xián guī kōng    
lián luò jué shù míng jiào   qiān zǎi dào xué kāi máng lóng rén xíng shī zuǒ   yuè chū zhì dēng kuí lóng    
zhěng jiù shēng mín rén huà   xīn jiǒng jiǒng jīn tóng shí mèng mèi ruò jiàn zhī shàng   xià lùn xiāng lóng    
lùn jiāo zhǐ shì shì   zhí zhuī sān dài huán chún fēng shēn jiù suí suǒ shì   zhǐ jìn tuì jiē 退 cóng róng    
mǒu shān mǒu shuǐ diào yóu   guī lái jiù yǐn cháo yún sōng