煨芋分韵

唐代 全祖望
蹲鸱真清供,殊校晚肉洁。其魁大于瓜,其子圆于栗。 爱其秉素心,兼足饱饿餮。上之应昴星,下或谣鸿隙。 果以百斛充,梠以三年黜。亦何足駴人,许氏言未覈。 客舍腥鲜希,斋厨宿大活。燔之通中坚,蒸之消内热。 寒烟映暮山,元气满净室。审候宜纡徐,导和防菀结。 意味既疏通,皮毛斯解脱。名理悟空灵,禅力验充实。 其在伊蒲中,野趣足怡悦。切莫似冯郎,使与萝卜捋。 已公傍晚来,相对正萧瑟。词客更联翩,听雨声不绝。 荐盘何累累,下手争勃勃。鱼鼓正沈沈,先取祭老佛。 试参水晶盐,双清有如雪。但觉道腴盈,更无尘思汨。 斯人苦章皇,大半为餔啜。安得擅一区,阻饥不足怵。 便旁瓦垆灰,拨之消寒冽。此意足沈吟,檐霤响瑶屑。 阿谁习老馋,杯炙耽残亵。攒眉乞破戒,失望竟咄咄。 而我但催诗,白战亦奇崛。
dūn chī zhēn qīng gòng   shū xiào wǎn ròu jié kuí guā   zi yuán    
ài bǐng xīn   jiān bǎo è 饿 tiè shàng zhī yìng mǎo xīng xià   huò yáo hóng 鸿    
guǒ bǎi chōng   sān nián chù hài rén   shì yán wèi    
shè xīng xiān   zhāi chú 宿 huó fán zhī tōng zhōng jiān zhēng   zhī xiāo nèi    
hán yān yìng shān   yuán mǎn jìng shì shěn hòu dǎo   fáng jié    
wèi shū tōng   máo jiě tuō míng kōng líng chán   yàn chōng shí    
zài zhōng   yuè qiè shì féng láng shǐ   使 luó bo    
gōng bàng wǎn lái   xiāng duì zhèng xiāo gèng lián piān tīng   shēng jué    
jiàn pán lěi lěi   xià shǒu zhēng zhèng shěn shěn xiān   lǎo    
shì cān shuǐ jīng yán   shuāng qīng yǒu xuě dàn jué dào yíng gèng   chén    
rén zhāng huáng   bàn wèi chuài ān shàn   chù    
biàn 便 páng huī   zhī xiāo hán liè shěn yín yán   liù xiǎng yáo xiè    
ā shuí lǎo chán   bēi zhì dān cán xiè cuán méi jiè shī   wàng jìng duō duō    
ér dàn cuī shī   bái zhàn jué