微雨

宋代 陆游
晡後气殊浊,黄昏月尚明。 忽吹微雨过,便觉小寒生。 树杪雀初定,草根虫已鸣。 呼童取半臂,吾欲傍阶行。
hòu shū zhuó   huáng hūn yuè shàng míng
chuī wēi guò   biàn 便 jué xiǎo hán shēng
shù miǎo què chū dìng   cǎo gēn chóng míng
tóng bàn   bàng jiē xíng