慰殷无美哭女

明代 王世贞
殷生抱和璧,悠然掩柴荆。不咏颜远句,却钟夷甫情。 夕枕断纨影,朝餐稀佩声。蒙庄亦难解,唯有诵无生。
yīn shēng bào   yōu rán yǎn chái jīng yǒng yán yuǎn què   zhōng qíng    
zhěn duàn wán yǐng   cháo cān pèi shēng méng zhuāng nán jiě wéi   yǒu sòng shēng