维扬杂感

清代 瞿家鏊
风笛离亭怆客情,杨花如梦复如酲。本无远志当归草,况有还家杜宇声。 旅雁断云秋思切,栖鸦流水夕阳明。伤心一夜兰陔雪,零落冬青到寄生。
fēng tíng chuàng qíng   yáng huā mèng chéng běn yuǎn zhì dāng guī cǎo   kuàng yǒu huán jiā shēng
yàn duàn yún qiū qiè   liú shuǐ yáng míng shāng xīn lán gāi xuě   líng luò dōng qīng dào shēng