为徐进士天隐赋辟谷和吟

宋代 卫宗武
物盈宇宙皆有穷,一气先天常浩浩。 荣华富贵能几何,百岁光阴如电扫。 开闢由来莫几年,圣哲英雄骨俱槁。 勋名盖世文瑞时,岂若玄玄穷徼妙。 古仙率多山泽癯,方平通经后从老。 伯阳隐士著参同,援述宣尼辞可考。 人身口腹乃大患,举世凡夫为此恼。 厚味腊毒尤伤生,甘旨肥醴偏害道。 学仙万虑要屏除,有累俱为方寸扰。 希夷辟谷功始成,抱朴休粮法宜效。 所以丹丘诸羽人,莫不餐松茹灵草。 谁云不食胃徒空,入道门衢此为要。 天隐良士工词章,经传百家仍探讨。 孰知搞志乃松乔,浊利浮荣非所好。 年当强仕舍壮图。勇辞馆餐栖窈窱。 欲仁仁至天所资,道藏仙方过鸿宝。 卫生有药可忘饥,不愁煮字那能饱。 一从易置冰玉肠,不假青精颜色好。 会驱乾马及坤牛,捕虎擒龙归鼎灶。 易骨洗髓由此基,三岛十洲轻可到。 纵未能尝方朔桃,亦须先致安期枣。 世儒悉被客尘迷,志在衣锦而食稻。 惟群高蹈出凡流,见谓秋阳同皜皜。
yíng zhòu jiē yǒu qióng   xiān tiān cháng hào hào  
róng huá guì néng   bǎi suì guāng yīn diàn sǎo  
kāi yóu lái nián   shèng zhé yīng xióng gǎo  
xūn míng gài shì wén ruì shí   ruò xuán xuán qióng jiǎo miào  
xiān duō shān   fāng píng tōng jīng hòu cóng lǎo  
yáng yǐn shì zhù cān tóng   yuán shù xuān kǎo  
rén shēn kǒu nǎi huàn   shì fán wèi nǎo  
hòu wèi yóu shāng shēng   gān zhǐ féi piān hài dào  
xué xiān wàn yào bǐng chú   yǒu lèi wèi fāng cùn rǎo  
gōng shǐ chéng   bào piáo xiū liáng xiào  
suǒ dān qiū zhū rén   cān sōng líng cǎo  
shuí yún shí wèi kōng   dào mén wèi yào  
tiān yǐn liáng shì gōng zhāng   jīng zhuàn bǎi jiā réng tàn tǎo  
shú zhī gǎo zhì nǎi sōng qiáo   zhuó róng fēi suǒ hǎo  
nián dāng qiáng shì shě zhuàng yǒng guǎn cān yǎo tiǎo    
rén rén zhì tiān suǒ   dào zàng xiān fāng guò hóng 鸿 bǎo  
wèi shēng yǒu yào wàng   chóu zhǔ néng bǎo  
cóng zhì bīng cháng   jiǎ qīng jīng yán hǎo  
huì qián kūn niú   qín lóng guī dǐng zào  
suǐ yóu   sān dǎo shí zhōu qīng dào  
zòng wèi néng cháng fāng shuò táo   xiān zhì ān zǎo  
shì bèi chén   zhì zài jǐn ér shí dào  
wéi qún gāo dǎo chū fán liú   jiàn wèi qiū yáng tóng hào hào