为吴舍人题匈奴出猎图

明代 王世贞
谁为舍人画此图,高堂日落秋汹汹。细看乃是单于猎,白草黄云骨俱悚。 马如游龙戏溟渤,人即饥乌暗霜垄。无论众马姿态雄,饮龁虽异骄心同。 嘶鸣欲追青海日,蹴踏乱起祁连风。魋结健儿鞭寒空,中间画纛摩双熊。 一矢奔传号令出,霹雳尽响乌号弓。苍鹰脱韝乍有神,撇捩羊角盘车轮。 迥如流星渐不辨,白羽散坠飘红尘。小奴拍马呼声频,夺将头鹅任众嗔。 臂鹰瞅目逞绝叫,百鸟骨折颠高旻。草中狐兔眠难稳,卢鹊何甘让秋隼。 一线光衔尾初及,千林越遍心逾紧。岂无狡捷胜东郭,年命今衰气力尽。 哀魄黯䨴归荒烟,肩稍袒割太剧颠。櫜声小击万马敛,群奴笑立穹庐前。 黄金犀比上功赏,妻子改色欢相延。此时单于醉何有,极目茫茫失飞走。 鹍弦教上叱拨调,酡酥列捧阏氏手。天留大卤任长驱,莫作欃枪犯南斗。 汉家天子猎甘泉,头白扬雄罢草玄。烦君好手图王会,为是呼韩款塞年。
shuí wèi shè rén huà   gāo táng luò qiū xiōng xiōng kàn nǎi shì chán liè bái   cǎo huáng yún sǒng    
yóu lóng míng   rén àn shuāng lǒng lùn zhòng tài 姿 xióng yǐn   suī jiāo xīn tóng    
míng zhuī qīng hǎi   luàn lián fēng tuí jié jiàn ér biān hán kōng zhōng   jiān huà dào shuāng xióng    
shǐ bēn chuán hào lìng chū   jǐn xiǎng hào gōng cāng yīng tuō gōu zhà yǒu shén piē   liè yáng jiǎo pán chē lún    
jiǒng liú xīng jiàn biàn   bái sàn zhuì piāo hóng chén xiǎo pāi shēng pín duó   jiāng tóu é rèn zhòng chēn    
yīng chǒu chěng jué jiào   bǎi niǎo zhé diān gāo mín cǎo zhōng mián nán wěn   què gān ràng qiū sǔn    
xiàn 线 guāng xián wěi chū   qiān lín yuè biàn xīn jǐn jiǎo jié shèng dōng guō nián   mìng jīn shuāi jìn    
āi àn duì guī huāng yān   jiān shāo tǎn tài diān gāo shēng xiǎo wàn liǎn qún   xiào qióng qián    
huáng jīn shàng gōng shǎng   gǎi huān xiāng yán shí chán zuì yǒu   máng máng shī fēi zǒu    
kūn xián jiào shàng chì diào   tuó liè pěng yān zhī shǒu tiān liú rèn cháng   zuò chán qiāng fàn nán dòu    
hàn jiā tiān liè gān quán   tóu bái yáng xióng cǎo xuán fán jūn hǎo shǒu wáng huì wéi   shì hán kuǎn sāi nián