慰吴布田并挽逝者

清代 成鹫
昔有延陵君,嬴博葬其儿。一恸舍之去,魂气无不之。 复有西河公,泪尽明以亏。自言已无罪,良友来箴规。 人事有今古,天性无盛衰。哀死良何伤,达生固其宜。 善哉布田翁,种德躬耘耔。庭际生崇兰,弱叶何葳蕤。 一花先众芳,馥郁多奇姿。期君永岁寒,托根深不移。 胡为比芳槿,溘然朝露晞。造物讵怜材,天心宁倒施。 春花不朝夕,百卉徒芳菲。主人长太息,仰首天低垂。 栽培与倾覆,将信还复疑。东樵老樵叟,刺刍来迟迟。 薤露发长歌,招魂续楚辞。登堂人寂寞,吊影心酸悲。 孤鸾栖穗帐,独鹤鸣书帷。残膏冷萤火,散帙萦蛛丝。 秘彼幽兰香,入室容复为。愿言保乔木,荣枯会有时。 玉树秀三珠,取次春风吹。远条拂云日,嘉实堪取携。 无为长戚戚,日月交奔驰。
yǒu yán líng jūn   yíng zàng ér tòng shě zhī hún   zhī    
yǒu 西 gōng   lèi jǐn míng kuī yán zuì liáng   yǒu lái zhēn guī    
rén shì yǒu jīn   tiān xìng shèng shuāi āi liáng shāng   shēng    
shàn zāi tián wēng   zhòng gōng yún tíng shēng chóng lán ruò   wēi ruí    
huā xiān zhòng fāng   duō 姿 jūn yǒng suì hán tuō   gēn shēn    
wéi fāng jǐn 槿   rán zhāo zào lián cái tiān   xīn níng dào shī    
chūn huā zhāo   bǎi huì fāng fēi zhǔ rén cháng tài yǎng   shǒu tiān chuí    
zāi péi qīng   jiāng xìn hái dōng qiáo lǎo qiáo sǒu   chú lái chí chí    
xiè cháng   zhāo hún chǔ dēng táng rén diào   yǐng xīn suān bēi    
luán suì zhàng   míng shū wéi cán gāo lěng yíng huǒ sàn   zhì yíng zhū    
yōu lán xiāng   shì róng wèi yuàn yán bǎo qiáo róng   huì yǒu shí    
shù xiù sān zhū   chūn fēng chuī yuǎn tiáo yún jiā   shí kān xié    
wéi cháng   yuè jiāo bēn chí