为翁子善作晴江图

元代 马臻
故人遗我清江县里一匹纸,白光晶荧心所好。几欲写作晴江图,尘土昏人意不到。 竹风入户忽然铿戛琅玕声,为我胸中扫烦躁。濡毫扫素游其神,乃悟周穆王时西极之化人。 但见重峦列嶂盘春转碧应接来不断,沧浪之水倒影翻青春。 风樯沙鸟纷入眼,物色明丽不可陈。因思神禹功,疏凿本天意。 愧我一寸笔,浩浩逼茫昧。又疑此水通星河,八月秋风扬素波。 君若乘槎访牛渚,为言博望成蹉跎。呜呼,云边纵得支机石,成都卜肆今日无人识。
rén qīng jiāng xiàn zhǐ   bái guāng jīng yíng xīn suǒ hǎo xiě zuò qíng jiāng chén   hūn rén dào    
zhú fēng rán kēng jiá láng gān shēng   wèi xiōng zhōng sǎo fán zào háo sǎo yóu shén nǎi   zhōu wáng shí 西 zhī huà rén    
dàn jiàn zhòng luán liè zhàng pán chūn zhuǎn yìng jiē lái duàn   cāng làng zhī shuǐ dào yǐng fān qīng chūn  
fēng qiáng shā niǎo fēn yǎn   míng chén yīn shén gōng shū   záo běn tiān    
kuì cùn   hào hào máng mèi yòu shuǐ tōng xīng   yuè qiū fēng yáng    
jūn ruò chéng chá fǎng 访 niú zhǔ   wéi yán wàng chéng cuō tuó yún   biān zòng de zhī shí chéng   jīn rén shí