为王用诚题画十二韵

明代 张宁
千里云峦际碧天,千村景色晓茫然。上方楼观山间寺,远墅桑麻谷口田。 危石断桥人迹少,阴崖飞瀑水声连。寒凝晻霭风光淡,暖入蘼芜草色妍。 门巷未经车马到,林泉宜有画图传。隆中旧事遗梁甫,松下清斋学网川。 愧我已非盘谷侣,凭谁重和草堂篇。机深转觉身多伴,心远从知地自偏。 无数尘缘消物外,几多佳趣到閒边。垂竿薄暮临池坐,待月清秋傍石眠。 布袜青鞋从此始,草衣木食永相便。何当共约归休日,縻禄犹须二十年。
qiān yún luán tiān   qiān cūn jǐng xiǎo máng rán shàng fāng lóu guàn shān jiān yuǎn   shù sāng kǒu tián    
wēi shí duàn qiáo rén shǎo   yīn fēi shuǐ shēng lián hán níng ǎn ǎi fēng guāng dàn nuǎn   cǎo yán    
mén xiàng wèi jīng chē dào   lín quán yǒu huà chuán lóng zhōng jiù shì liáng sōng   xià qīng zhāi xué wǎng chuān    
kuì fēi pán   píng shuí zhòng cǎo táng piān shēn zhuǎn jué shēn duō bàn xīn   yuǎn cóng zhī piān    
shù chén yuán xiāo wài   duō jiā dào xián biān chuí gān 竿 lín chí zuò dài   yuè qīng qiū bàng shí mián    
qīng xié cóng shǐ   cǎo shí yǒng xiāng biàn 便 dāng gòng yuē guī xiū   yóu èr shí nián