为孙宗礼题画

明代 张宁
巍峨泰岳当空起,齐鲁苍茫青未已。东连奎壁下平林,白石神鸡鸣泺水。 近峰砥柱高插天,远山如砺含苍烟。就中绝壁千万仞,青萝紫蔓垂飞泉。 上方楼阁凌霄汉,叠榭回廊环赤岸。桧柏阴森灏气深,杉松半映岚光见。 依微下界入芳蹊,蹊上人家四望迷。树影匝檐晴亦雨,鸟声当户歇还啼。 野桥鸣濑通幽谷,小径荒凉闭茆屋。屋底幽人不出门,十年心事书千束。 清风明月澹悠悠,野鹤林猿寂寞秋。英华不与世同泯,意气直欲穷冥搜。 云雷一旦生林壑,凤翼腾霄虬奋角。石田花野迹萧疏,青琐黄门事轩豁。 自从恩谴赋西行,万里关河百感生。落日咸阳一回首,尽是乡山离别情。 今年天上阳春布,赐归却踏来时路。旧游松菊未全芜,去日门墙尚如故。 北山何必诮移文,南亩还应卧白云。晓雨移舟鸥近渚,晚凉开圃鹿成群。 从来宦达怜长往,得失荣枯共萧爽。白璧终藏志已非,赤松相候真成妄。 君不见郑子真,平生散逸无怀民。又不见贺季真,鉴湖一曲辞朝绅。 穷通出处只如此,高尚岂必双朱轮。古人风致何殊绝,昭代求贤甚如渴。 彦博衰微尚入朝,仲舒老去犹持节。重来事业不须期,招隐诗成欲寄迟。 乱峰残雪梅花夜,好忆咸阳西去时。
wēi é tài yuè dāng kōng   cāng máng qīng wèi dōng lián kuí xià píng lín bái   shí shén míng luò shuǐ    
jìn fēng zhù gāo chā tiān   yuǎn shān hán cāng yān jiù zhōng jué qiān wàn rèn qīng   luó màn chuí fēi quán    
shàng fāng lóu líng xiāo hàn   dié xiè huí láng huán chì àn guì bǎi yīn sēn hào shēn shān   sōng bàn yìng lán guāng jiàn    
wēi xià jiè fāng   shàng rén jiā wàng shù yǐng yán qíng niǎo   shēng dàng xiē hái    
qiáo míng lài tōng yōu   xiǎo jìng huāng liáng máo yōu rén chū mén shí   nián xīn shì shū qiān shù    
qīng fēng míng yuè dàn yōu yōu   lín yuán qiū yīng huá shì tóng mǐn   zhí qióng míng sōu    
yún léi dàn shēng lín   fèng téng xiāo qiú fèn jiǎo shí tián huā xiāo shū qīng   suǒ huáng mén shì xuān huò    
cóng ēn qiǎn 西 xíng   wàn guān bǎi gǎn shēng luò xián yáng huí shǒu jìn   shì xiāng shān bié qíng    
jīn nián tiān shàng yáng chūn   guī què lái shí jiù yóu sōng wèi quán   mén qiáng shàng    
běi shān qiào wén   nán hái yīng bái yún xiǎo zhōu ōu jìn zhǔ wǎn   liáng kāi chéng 鹿 qún    
cóng lái huàn lián cháng wǎng   shī róng gòng xiāo shuǎng bái zhōng cáng zhì fēi chì   sōng xiāng hòu zhēn chéng wàng    
jūn jiàn zhèng zhēn   píng shēng sàn huái 怀 mín yòu jiàn zhēn jiàn   cháo shēn    
qióng tōng chū chù zhī   gāo shàng shuāng zhū lún rén fēng zhì shū jué zhāo   dài qiú xián shén    
yàn shuāi wēi shàng cháo   zhòng shū lǎo yóu chí jié chóng lái shì zhāo   yǐn shī chéng chí    
luàn fēng cán xuě méi huā   hǎo xián yáng 西 shí