为任芸轩题画兼以识别

明代 顾清
先生家住南村头,草堂占绝林塘幽。阴森竹树交户牖,屏居终岁忘春秋。 家藏旧书三万轴,子孙百世犹堪读。渔乡松乡及薇庵,后先声价遥相属。 先生读书不为名,春秋四十犹閒身。弹琴赋诗足真趣,壶矢终日留佳宾。 晴窗时临硬黄帖,铁画银钩照箱箧。广平老宋何足誇,高意直与钟王接。 新编古制收不遗,珊瑚宝树琅玕枝。人言一字不充饱,先生把玩恒忘饥。 鲰生忝是龙门客,十载过从如一日。天风吹人不得留,只尺遂成千里隔。 离筵示我古画图,画景彷佛南村居。青山九点遥相映,浅水平桥接芳径。 桥上人来知为谁,安丘横云远莫定。山林朝市不可偕,临图使我心悠哉。 便须立效报天子,还此同歌归去来。
xiān sheng jiā zhù nán cūn tóu   cǎo táng zhàn jué lín táng yōu yīn sēn zhú shù jiāo yǒu   bǐng zhōng suì wàng chūn qiū
jiā cáng jiù shū sān wàn zhóu   sūn bǎi shì yóu kān xiāng sōng xiāng wēi ān   hòu xiān shēng jià yáo xiāng zhǔ
xiān sheng shū wéi míng   chūn qiū shí yóu xián shēn tán qín shī zhēn   shǐ zhōng liú jiā bīn
qíng chuāng shí lín yìng huáng tiē   tiě huà yín gōu zhào xiāng qiè guǎng 广 píng lǎo sòng kuā   gāo zhí zhōng wáng jiē
xīn biān zhì shōu   shān bǎo shù láng gān zhī rén yán chōng bǎo   xiān sheng wán héng wàng
zōu shēng tiǎn shì lóng mén   shí zài guò cóng tiān fēng chuī rén liú   zhī chǐ suì chéng qiān
yán shì huà   huà jǐng páng nán cūn qīng shān jiǔ diǎn yáo xiāng yìng   qiǎn shuǐ píng qiáo jiē fāng jìng
qiáo shàng rén lái zhī wèi shuí   ān qiū héng yún yuǎn dìng shān lín cháo shì xié   lín shǐ 使 xīn yōu zāi
biàn 便 xiào bào tiān   hái tóng guī lái