为人题赠二首

唐代 杜牧
我乏青云称,君无买笑金。虚传南国貌,争奈五陵心。 桂席尘瑶珮,琼炉烬水沉。凝魂空荐梦,低耳悔听琴。 月落珠帘卷,春寒锦幕深。谁家楼上笛,何处月明砧。 兰径飞蝴蝶,筠笼语翠襟。和簪抛凤髻,将泪入鸳衾。 的的新添恨,迢迢绝好音。文园终病渴,休咏白头吟。 绿树莺莺语,平江燕燕飞。枕前闻雁去,楼上送春归。 半月縆双脸,凝腰素一围。西墙苔漠漠,南浦梦依依。 有恨簪花懒,无聊斗草稀。雕笼长惨淡,兰畹谩芳菲。 镜敛青蛾黛,灯挑皓腕肌。避人匀迸泪,拖袖倚残晖。 有貌虽桃李,单栖足是非。云輧载驭去,寒夜看裁衣。
qīng yún chēng   jūn mǎi xiào jīn chuán nán guó mào   zhēng nài líng xīn
guì chén yáo pèi   qióng jìn shuǐ chén níng hún kōng jiàn mèng   ěr huǐ tīng qín
yuè luò zhū lián juǎn   chūn hán jǐn shēn shuí jiā lóu shàng   chǔ yuè míng zhēn
lán jìng fēi dié   yún lóng cuì jīn zān pāo fèng   jiāng lèi yuān qīn
xīn tiān hèn   tiáo tiáo jué hào yīn wén yuán zhōng bìng   xiū yǒng bái tóu yín
绿 shù yīng yīng   píng jiāng yàn yàn fēi zhěn qián wén yàn   lóu shàng sòng chūn guī
bàn yuè gēng shuāng liǎn   níng yāo wéi 西 qiáng tái   nán mèng
yǒu hèn zān huā lǎn   liáo dòu cǎo diāo lóng zhǎng cǎn dàn   lán wǎn mán fāng fēi
jìng liǎn qīng é dài   dēng tiāo hào wàn rén yún bèng lèi   tuō xiù cán huī
yǒu mào suī táo   dān shì fēi yún píng zài   hán kàn cái