慰栖贤石长老病二首 其一

明代 释函是
荦荦堪谁道,轩渠为尔吟。一年愁去路,千里独归心。 世故逢人浅,肝肠与病深。且将形影息,高卧锦江岑。
luò luò kān shuí dào   xuān wéi ěr yín nián chóu qiān   guī xīn    
shì féng rén qiǎn   gān cháng bìng shēn qiě jiāng xíng yǐng gāo   jǐn jiāng cén