味琴为文江萧君

宋代 翟杰
识者应希听者沈,独将幽思寄遗音。阳春有价高难和,流水无弦杳莫寻。 明月碧天双鹤唳,西风疏柳一蝉吟。徘徊隐几忘言久,窗外寒松烟翠深。
shí zhě yīng tīng zhě shěn   jiāng yōu yīn yáng chūn yǒu jià gāo nán   liú shuǐ xián yǎo xún
míng yuè tiān shuāng   西 fēng shū liǔ chán yín pái huái yìn wàng yán jiǔ   chuāng wài hán sōng yān cuì shēn