为卿昙辅作一枝庵诗

宋代 饶节
百年七万二千饭,检校劳生岂无限。巍巍孰是真丈夫,应作已作所作办。 不信穷通手翻覆,自穷自通均不足。穷思大厦千万间,通或胡椒八百斛。 道人不与世俗俱,一枝自占巢有馀。有时放杖据高梧,睥睨三界如蘧庐。 春风数日到梅萼,吟绕寒香雪欲作。归来趺坐尼师坛,柏子烟消泉一勺。
bǎi nián wàn èr qiān fàn   jiǎn jiào láo shēng xiàn wēi wēi shú shì zhēn zhàng   yīng zuò zuò suǒ zuò bàn
xìn qióng tōng shǒu fān   qióng tōng jūn qióng shà qiān wàn jiān   tōng huò jiāo bǎi
dào rén shì   zhī zhàn cháo yǒu yǒu shí fàng zhàng gāo   sān jiè
chūn fēng shù dào méi è   yín rào hán xiāng xuě zuò guī lái zuò shī tán   bǎi yān xiāo quán sháo