卫卿弟赋诗见贻和答一首时有从军之兴

宋代 葛胜仲
我如老屋人多阅,肮脏如君真可悦。长涂未骋驹伏辕,窘步无堪鲋依辙。 诸贤衮衮位华显,独子栖栖困岩穴。何妨虎子聊一探,况是龙泉未虞缺。 前时羹稀客告去,尔日瓶空粮又绝。不缘闵已赋牢愁,独为伤时拭清血。 燕颔食肉骨素奇,龙额封侯计非拙。勉旃矍铄出据鞍,收卷毛锥从此决。
lǎo rén duō yuè   āng zāng jūn zhēn yuè cháng wèi chěng yuán jiǒng   kān zhé    
zhū xián gǔn gǔn wèi huá xiǎn   kùn yán xué fáng liáo tàn kuàng   shì lóng quán wèi quē    
qián shí gēng gào   ěr píng kōng liáng yòu jué yuán mǐn láo chóu   wèi shāng shí shì qīng xuè    
yàn hàn shí ròu   lóng é fēng hóu fēi zhuō miǎn zhān jué shuò chū ān shōu   juǎn máo zhuī cóng jué