未晴

宋代 梅尧臣
未晴初止雨,蒸润尚侵衣。 缺月如羞出,荒云不肯归。 杏花朱欲绽,梅萼雪将称。 远鴈来何急,冲风湿翅飞。
wèi qíng chū zhǐ   zhēng rùn shàng qīn  
quē yuè xiū chū   huāng yún kěn guī  
xìng huā zhū zhàn   méi è xuě jiāng chēng  
yuǎn yàn lái   chōng fēng shī 湿 chì fēi