为钱世重题悬罄室

明代 王世贞
钱郎坐我悬罄室,要我为作悬罄篇。我歌欲就须斗酒,君言室中无一钱。 空梁颇受落月色,北窗仅可凉风眠。门前黄叶霜如洗,刺促归来愧妻子。 已少成都学士裘,祇饶东郭先生履。挂壁蟏蛸寒欲堕,当门鸟雀时空喜。 自矜顾恺为前身,丹青在手终不贫。只愁妙画通神去,依旧能生釜底尘。
qián láng zuò xuán qìng shì   yào wéi zuò xuán qìng piān jiù dǒu jiǔ jūn   yán shì zhōng qián    
kōng liáng shòu luò yuè   běi chuāng jǐn liáng fēng mián mén qián huáng shuāng   guī lái kuì    
shào chéng dōu xué shì qiú   ráo dōng guō xiān sheng guà xiāo shāo hán duò dāng   mén niǎo què shí kōng    
jīn kǎi wèi qián shēn   dān qīng zài shǒu zhōng pín zhǐ chóu miào huà tōng shén   jiù néng shēng chén