委辔

宋代 陆游
委辔去悠悠,山穷得渡头。 白云生碧巘,翠木拥朱楼。 野榼渊明酒,征尘季子裘。 自怜诗兴在,杜若满芳洲。
wěi pèi yōu yōu   shān qióng tóu
bái yún shēng yǎn   cuì yōng zhū lóu
yuān míng jiǔ   zhēng chén qiú
lián shī xìng zài   ruò mǎn fāng zhōu