为女儿十一岁生日作

宋代 江南雨
灯下有娇女,攻书夜渐深。妙目双眉蹙,一蹙一牵心。 忆昔初临世,检字作“淩寒。”寻常寄厚望,踌躇颇费难。 满岁知“没”字,摊手眼前开。少小诵诗书,声声动我怀。 倏尔入学馆,稚子不知愁。双肩书本重,一路展歌喉。 转眼十一年,尚思襁褓间。贺岁约同道,此意何拳拳。 回头视娇女,酣然已梦中。梦中生笑靥,漾漾如春风。
dēng xià yǒu jiāo   gōng shū jiàn shēn miào shuāng méi   qiān xīn    
chū lín shì   jiǎn zuò   líng hán xún   cháng hòu wàng chóu   chú fèi nán    
mǎn suì zhī   méi     tān shǒu yǎn qián kāi shào xiǎo sòng shī shū shēng   shēng dòng huái   怀  
shū ěr xué guǎn   zhì zhī chóu shuāng jiān shū běn zhòng   zhǎn hóu    
zhuǎn yǎn shí nián   shàng qiǎng bǎo jiān suì yuē tóng dào   quán quán    
huí tóu shì jiāo   hān rán mèng zhōng mèng zhōng shēng xiào yàng   yàng chūn fēng