为牛文振题墨梅飞白竹二首 其二
风度长疑带雪看,凭谁留兴入轻纨。素鸾有影当窗见,清籁无声特地寒。
霜落渭川秋惨淡,月明湘水夜迷漫。平生雅操今犹在,颜色萧疏节未残。
fēng
风
dù
度
zhǎng
长
yí
疑
dài
带
xuě
雪
kàn
看
,
píng
凭
shuí
谁
liú
留
xīng
兴
rù
入
qīng
轻
wán
纨
sù
。
luán
素
yǒu
鸾
yǐng
有
dāng
影
chuāng
当
jiàn
窗
qīng
见
,
lài
清
wú
籁
shēng
无
tè
声
dì
特
hán
地
寒
。
shuāng
霜
luò
落
wèi
渭
chuān
川
qiū
秋
cǎn
惨
dàn
淡
,
yuè
月
míng
明
xiāng
湘
shuǐ
水
yè
夜
mí
迷
màn
漫
píng
。
shēng
平
yǎ
生
cāo
雅
jīn
操
yóu
今
zài
犹
yán
在
,
sè
颜
xiāo
色
shū
萧
jié
疏
wèi
节
cán
未
残
。