维摩像唐杨惠之塑在天柱寺

宋代 苏轼
昔者子舆病且死,其友子祀往问之。 跰?鲜鉴井自叹息,造物将安以我为。 今观古塑维摩像,病骨磊嵬如枯龟。 乃知至人外生死,此身变化浮云随。 世人岂不硕且好,身虽未病心已疲。 此叟神完中有恃,谈笑可却千熊罴。 当其在时或问法,俯首无言心自知。 至今遗像兀不语,与昔未死无增亏。 田翁里妇那肯顾,时有野鼠衔其髭。 见之使人每自失,谁能与结无言师。
zhě zi bìng qiě   yǒu zi wǎng wèn zhī  
pián   ? xiān jiàn jǐng tàn   zào jiāng ān wèi  
jīn guān wéi xiàng   bìng lěi wéi guī  
nǎi zhī zhì rén wài shēng   shēn biàn huà yún suí  
shì rén shuò qiě hǎo   shēn suī wèi bìng xīn  
sǒu shén wán zhōng yǒu shì   tán xiào què qiān xióng  
dāng zài shí huò wèn   shǒu yán xīn zhī  
zhì jīn xiàng   wèi zēng kuī  
tián wēng kěn   shí yǒu shǔ xián  
jiàn zhī shǐ 使 rén měi shī   shuí néng jié yán shī