为李典史题画

明代 张宁
古饶山水称浮梁,地灵人杰多才良。君家兄弟晚挺出,总是碧海青琳琅。 石田荒疏茆屋小,夜读朝耕共探讨。半壁残灯雨榻秋,一犁破土烟村晓。 慈孝相承上下宜,鸣鸡乳犬亦熙熙。一家伯仲自师友,九奏琴瑟谐埙篪。 难兄蚤作青云客,枳棘鸾凰应暂息。难弟三登举子场,至今犹敛冲霄翼。 敛翼冲霄会有期,鸰原一诵一兴思。吴云楚月路千里,并入彭城风雨时。 天涯会合由来少,感慨悲歌空复老。椎牛屠狗事区区,燕赵何能豁怀抱。 离别相将会合疏,故园三径未应芜。凭谁远汲淮淝水,为写安丰董氏图。
ráo shān shuǐ chēng liáng   líng rén jié duō cái liáng jūn jiā xiōng wǎn tǐng chū zǒng   shì hǎi qīng lín láng    
shí tián huāng shū máo xiǎo   cháo gēng gòng tàn tǎo bàn cán dēng qiū   yān cūn xiǎo    
xiào xiāng chéng shàng xià   míng quǎn jiā zhòng shī yǒu jiǔ   zòu qín xié xūn chí    
nàn xiōng zǎo zuò qīng yún   zhǐ luán huáng yīng zàn nàn sān dēng chǎng zhì   jīn yóu liǎn chōng xiāo    
liǎn chōng xiāo huì yǒu   líng yuán sòng xīng yún chǔ yuè qiān bìng   péng chéng fēng shí    
tiān huì yóu lái shǎo   gǎn kǎi bēi kōng lǎo zhuī niú gǒu shì yān   zhào néng huō huái bào 怀    
bié xiāng jiāng huì shū   yuán sān jìng wèi yìng píng shuí yuǎn huái féi shuǐ wèi   xiě ān fēng dǒng shì