为梁药亭题新得白水山人山水图歌

清代 陈恭尹
白水山人癯如鹤,神姿虽妙形何弱。拂笺词翰势若流,对客清吟复能谑。 最工图画懒莫比,十日不能成一水。姓氏而今作古人,诸公往往争遗纸。 梁君好事晚得兹,秋山一叠当茅茨。使我枕簟坐其下,当暑忽有清风来。 石高气骄苔藓黑,疏林索莫生寒色。心魂密与空谷幽,耳目顿觉群峰逼。 为谁画此空嶙峋,外无题识中无人。幸离俗手免毁裂,得入君家如有神。 即今大暑方如焚,安得此图化为真。清溪一曲无纤尘,与君高戴华阳巾。
bái shuǐ shān rén   shén 姿 suī miào xíng ruò jiān hàn shì ruò liú   duì qīng yín néng xuè
zuì gōng huà lǎn   shí néng chéng shuǐ xìng shì ér jīn zuò rén   zhū gōng wǎng wǎng zhēng zhǐ
liáng jūn hǎo shì wǎn   qiū shān dié dāng máo shǐ 使 zhěn diàn zuò xià   dāng shǔ yǒu qīng fēng lái
shí gāo jiāo tái xiǎn hēi   shū lín suǒ shēng hán xīn hún kōng yōu   ěr dùn jué qún fēng
wèi shuí huà kōng lín xún   wài shí zhōng rén xìng shǒu miǎn huǐ liè   jūn jiā yǒu shén
jīn shǔ fāng fén   ān huà wéi zhēn qīng xiān chén   jūn gāo dài huá yáng jīn