味经堂诗

宋代 虞集
维昔玄圣,有子过庭。学礼学诗,诏之丁宁。面墙之窒,繇不知味。 亲能使学,不能使嗜。观于德容,听于德音。咏歌周旋,实悦我心。 邈乎千载,圣往言在。舍而不求,匪罔斯殆。畏友翚父,穷经笃行。 既有诸躬,思贻厥成。既菑既畬,俾稼之食。既畋既渔,俾鼎之实。 作堂高明,曰子远来。吾经在兹,远其味之。始予虚羸,匍匐来食。 茹草饮水,以禦朝久。穷人得归,自我父师。俛焉斯文,老至不知。 煌煌灵芝,如彼嘉玉。薄言采之,在彼中谷。南阳之人,来詹来言。 君子岂弟,宜其后昆。
wéi xuán shèng   yǒu zi guò tíng xué xué shī zhào   zhī dīng níng miàn qiáng zhī zhì yáo   zhī wèi      
qīn néng shǐ 使 xué   néng shǐ 使 shì guān róng tīng   yīn yǒng zhōu xuán shí yuè   xīn      
miǎo qiān zǎi   shèng wǎng yán zài shě ér qiú fěi   wǎng dài wèi yǒu huī qióng jīng   xíng      
yǒu zhū gōng   jué chéng zāi shē   jià zhī shí tián dǐng   zhī shí      
zuò táng gāo míng   yuē zi yuǎn lái jīng zài yuǎn   wèi zhī shǐ léi   lái shí      
cǎo yǐn shuǐ   cháo jiǔ qióng rén guī   shī yān wén lǎo zhì   zhī      
huáng huáng líng zhī   jiā báo yán cǎi zhī zài   zhōng nán yáng zhī rén lái zhān   lái yán      
jūn zi kǎi   hòu kūn