为湖州赵村净妙庵主僧赋

宋代 卫宗武
自披五戒如来佛,十年面壁坐天目。 归来满袖唯白云,徒得声名喧世俗。 碧玉嶙刚烟雾堆,凿开混沌加架突兀。 不鞭而来争献助,斩木指囷人不惜。 僧寮佛屋俱落成,撑空只欠涂金碧。 精庐不独为安身,海纳诸方禅悦食。 上人湛然一太虚,直觉端由真净得。 是心已证涅槃心,妙处岂容言语诘。 故於题扁发其机,要使人人个中觅。 学徒释侣有能然,从兹作祖而成佛。 大展坐具阐道场,胜地名山须卓锡。 法筵乃见龙象尊,天池且作鹍鹏息。 书来谓逮菊花期,莲社绅緌应毕集。 远师如肯致渊明,亦拟袖香跻丈室。
jiè lái   shí nián miàn zuò tiān  
guī lái mǎn xiù wéi bái yún   shēng míng xuān shì  
lín gāng yān duī   záo kāi hùn dùn jiā jià  
biān ér lái zhēng xiàn zhù   zhǎn zhǐ qūn rén  
sēng liáo luò chéng   chēng kōng zhǐ qiàn jīn  
jīng wèi ān shēn   hǎi zhū fāng chán yuè shí  
shàng rén zhàn rán tài   zhí jué duān yóu zhēn jìng de  
shì xīn zhèng niè pán xīn   miào chù róng yán  
biǎn   yào shǐ 使 rén rén zhōng  
xué shì yǒu néng rán   cóng zuò ér chéng  
zhǎn zuò chǎn dào chǎng   shèng míng shān zhuó  
yán nǎi jiàn lóng xiàng zūn   tiān chí qiě zuò kūn péng  
shū lái wèi dǎi huā   lián shè shēn ruí yīng  
yuǎn shī kěn zhì yuān míng   xiù xiāng zhàng shì