为胡进士孟韬作匡山读书处歌

明代 王世贞
大块下坠成匡山,秀作中天五青莲,十二万纪搏云烟。 元气小漏长庚颠,秀作人间一青莲,绡霞酿露六十年。 两雄相得非偶然。所以匡庐李白庐,白也匡庐白。 念欲宫锦幄,屏风背拥九迭碧。念欲宫锦袍,瀑布高悬八千尺。 朝诵宛委编,暮歌大洞经。化为三籁透紫冥,下杂栖贤三峡之雷霆。 细则鸾凤喈,粗乃虬龙鸣。香炉袅篆五色明,坐使万境神魂清。 咄嗟匡山不负白,白也顿负匡山色。功名善愚人,一旦调乃公。 采撷晻霭,擘削巃嵷。尽收绣鞶囊,卖之华清宫。连城一出玉环妒,天子欲偿价,力士老奴从旁代唶嚄,从此重瞳意回互。 浔阳雨,夜郎雾。采石捉月月不顾,不能携得匡山去。 后千余年好事者,仍榜匡山读书处。咄嗟哉,咄嗟哉,李白居,杜甫诗。 诗耶人耶,与山并斗宇宙奇,胡郎有奇急吐之。君不见六经万古长赫曦,如悬九嵏烛四垂。 不然草大还,直借鹏背家须弥。安能龊龊苦恋五言七字长,吾伊如此读书读奚为。
kuài xià zhuì chéng kuāng shān   xiù zuò zhōng tiān qīng lián   shí èr wàn yún yān  
yuán xiǎo lòu cháng gēng diān   xiù zuò rén jiān qīng lián   xiāo xiá niàng liù shí nián  
liǎng xióng xiāng de fēi ǒu rán suǒ kuāng bái bái   kuāng bái    
niàn gōng jǐn   píng fēng bèi yōng jiǔ dié niàn gōng jǐn páo   gāo xuán qiān chǐ    
cháo sòng wǎn wěi biān   dòng jīng huà wèi sān lài tòu míng xià   xián sān xiá zhī léi tíng    
luán fèng jiē   nǎi qiú lóng míng xiāng niǎo zhuàn míng zuò   shǐ wàn 使 jìng shén hún qīng    
duō jiē kuāng shān bái   bái dùn kuāng shān gōng míng shàn rén   dàn diào nǎi gōng    
cǎi xié ǎn ǎi   bāi xuē lóng sǒng jǐn shōu xiù pán náng mài   zhī huá qīng gōng lián chéng chū huán tiān   cháng jià shì   lǎo cóng páng dài jiè huò cóng   zhòng tóng huí      
xún yáng   láng cǎi shí zhuō yuè yuè   néng xié kuāng shān    
hòu qiān nián hào shì zhě   réng bǎng kuāng shān shū chù duō jiē zāi duō   jiē zāi   bái   shī    
shī rén   shān bìng dòu zhòu   láng yǒu zhī jūn jiàn liù jīng wàn zhǎng   xuán jiǔ zōng zhú chuí    
rán cǎo hái   zhí jiè péng bèi jiā ān néng chuò chuò liàn yán zhǎng   shū wèi