为黄元徽题画松
黄子宅边松十寻,两株相倚自成林。半空鸾凤翻清影,长日笙竽奏好音。
岂但茯苓能却老,更有琥珀可安心。风尘澒洞还相忆,写挂高轩恨最深。
huáng
黄
zi
子
zhái
宅
biān
边
sōng
松
shí
十
xún
寻
,
liǎng
两
zhū
株
xiāng
相
yǐ
倚
zì
自
chéng
成
lín
林
。
。
bàn
半
kōng
空
luán
鸾
fèng
凤
fān
翻
qīng
清
yǐng
影
,
cháng
长
rì
日
shēng
笙
yú
竽
zòu
奏
hào
好
yīn
音
。
。
qǐ
岂
dàn
但
fú
茯
líng
苓
néng
能
què
却
lǎo
老
,
gèng
更
yǒu
有
hǔ
琥
pò
珀
kě
可
ān
安
xīn
心
。
。
fēng
风
chén
尘
hòng
澒
dòng
洞
hái
还
xiāng
相
yì
忆
,
xiě
写
guà
挂
gāo
高
xuān
轩
hèn
恨
zuì
最
shēn
深
。
。