魏华甫鹤山书院

宋代 叶适
苍崖有顶我为庐,日君月妃崖十趋。 梳风洗雨耳目醒,玉帝诏许瞻宸居。 周公仲尼在左右,勘点六籍开凡愚。 曾经秦祸多散阙,郑笺毛传悲纷如。 精神感通若亲授,损益殷夏还其初。 忆君低回校天禄,高论自遣陈言锄。 况今卓绝离人境,妙悟岂可常情拘。 飘零繁疑梦魂到,戃慌忽堕西南书。 韩吕之相以类聚,程张之师以道俱。 业调甘酸嗜秦炙,肯逐象罔迷玄珠。 分明愤发贯篇首,端的镂写传吾徒。 乃知山中新所得,慢简闲编皆弃馀。 修林远岭秋映蔽,浓花近院春扶疎。 彫胡已馈豆迁静,黄独未斸筐篮孤。 垂竿桐江笑短弱,负鼎莘野嫌豪粗。 岷峨崔嵬留后拒,滟澦突兀催前驱。 莫嗔猿鹤不解事,与民由之诚丈夫。
cāng yǒu dǐng wèi   jūn yuè fēi shí  
shū fēng ěr xǐng   zhào zhān chén  
zhōu gōng zhòng zài zuǒ yòu   kān diǎn liù kāi fán  
céng jīng qín huò duō sàn quē   zhèng jiān máo chuán bēi fēn  
jīng shén gǎn tōng ruò qīn shòu   sǔn yīn xià hái chū  
jūn huí xiào tiān   gāo lùn qiǎn chén yán chú  
kuàng jīn zhuó jué rén jìng   miào cháng qíng  
piāo líng fán mèng hún dào   tǎng huāng duò 西 nán shū  
hán zhī xiāng lèi   chéng zhāng zhī shī dào  
diào gān suān shì qín zhì   kěn zhú xiàng wǎng xuán zhū  
fēn míng fèn guàn piān shǒu   duān lòu xiě chuán  
nǎi zhī shān zhōng xīn suǒ de   màn jiǎn xián biān jiē  
xiū lín yuǎn lǐng qiū yìng   nóng huā jìn yuàn chūn shū  
diāo kuì dòu qiān jìng   huáng wèi zhǔ kuāng lán  
chuí gān 竿 tóng jiāng xiào duǎn ruò   dǐng shēn xián háo  
mín é cuī wéi liú hòu   yàn cuī qián  
chēn yuán jiě shì   mín yóu zhī chéng zhàng