为顾莘夫尚宝题露香园八韵

明代 王世贞
吴下风流地,重闻顾辟疆。一丘官自拙,三径意难荒。 杖底千秋出,壶中万象藏。搆分苍鹿柴,穿得白鸥乡。 竹露写清韵,荷飔来暗香。破云施短屐,过雨进轻航。 鸡舌忘为吏,金茎不愿尝。可容王子敬,门外踞胡床。
xià fēng liú   zhòng wén jiāng qiū guān zhuō sān   jìng nán huāng    
zhàng qiān qiū chū   zhōng wàn xiàng cáng gòu fēn cāng chái 鹿 chuān   穿 bái ōu xiāng    
zhú xiě qīng yùn   lái àn xiāng yún shī duǎn guò   jìn qīng háng    
shé wàng wèi   jīn jīng yuàn cháng róng wáng jìng mén   wài chuáng