微风。同前赴班涂中忆旧,至班而记之

近现代 卢青山
微风何殷勤,来过我之旁;亦复辞我去,去过我故乡。 群山围护里,农人筑小庄。向夜濯洗毕,蒲扇出竹床; 携幼扶耆耇,共向野凉张。说古既起伏,语笑尤铿锵。 昔年有狂客,愁病两无双。借贷继烟火,煮水为药汤。 此时亦复出,独影坐月廊。俄顷来者谁,稚子及腰长; 悄若地中影,怀抱旧琴囊。执杆伫神久,微叹生萧霜。 遽尔弦忽作,迸出声悽怆。暴发能激越,长吟亦远飏; 沉幽如断丝,吞咽穷低昂。稚子默垂首,有物贮其眶; 此是琴者心,一伤复再伤。忍更扰此曲,更复添其创。 微风似知此,自远来洋洋。悄然持此声,吹向南北方。 吹向农人耳,缭绕不能当;扇手一时停,仰首神彷徨。 吹向河中水,河水住沱滂;吹向林中草,萤火暗微芒。 吹向山之外,吹向梦之场;吹向月光里,吹满此八荒。 吹吹不可止,吹过廿年光;吹我中年鬓,吹裂我肝肠。 况复吹我父,吹彼髯垂膛;渐吹渐衰竭,吹逼到死亡; 吹入虚无里,终古无归航。万物吹皆尽,唯汝吹自忙; 既不识成毁,亦不感悲凉。微风汝任吹,汝吹无碍妨。 时光何漫漫,宇宙何茫茫。
wēi fēng yīn qín   lái guò zhī páng     guò xiāng
qún shān wéi   nóng rén zhù xiǎo zhuāng xiàng zhuó   shàn chū zhú chuáng  
xié yòu gǒu   gòng xiàng liáng zhāng shuō   xiào yóu kēng qiāng
nián yǒu kuáng   chóu bìng liǎng shuāng jiè dài yān huǒ   zhǔ shuǐ wèi yào tāng
shí chū   yǐng zuò yuè láng é qǐng lái zhě shuí   zhì yāo zhǎng  
qiāo ruò zhōng yǐng   huái 怀 bào jiù qín náng zhí gān zhù shén jiǔ   wēi tàn shēng xiāo shuāng
ěr xián zuò   bèng chū shēng chuàng bào néng yuè   cháng yín yuǎn yáng  
chén yōu duàn   tūn yàn qióng áng zhì chuí shǒu   yǒu zhù kuàng  
shì qín zhě xīn   shāng zài shāng rěn gèng rǎo   gèng tiān chuàng
wēi fēng shì zhī   yuǎn lái yáng yáng qiǎo rán chí shēng   chuī xiàng nán běi fāng
chuī xiàng nóng rén ěr   liáo rào néng dāng   shàn shǒu shí tíng   yǎng shǒu shén páng huáng
chuī xiàng zhōng shuǐ   shuǐ zhù tuó pāng   chuī xiàng lín zhōng cǎo   yíng huǒ àn wēi máng
chuī xiàng shān zhī wài   chuī xiàng mèng zhī chǎng   chuī xiàng yuè guāng   chuī mǎn huāng
chuī chuī zhǐ   chuī guò niàn 廿 nián guāng   chuī zhōng nián bìn   chuī liè gān cháng
kuàng chuī   chuī rán chuí táng   jiàn chuī jiàn shuāi jié   chuī dào wáng  
chuī   zhōng guī háng wàn chuī jiē jǐn   wéi chuī máng  
shí chéng huǐ   gǎn bēi liáng wēi fēng rèn chuī   chuī ài fáng
shí guāng màn màn   zhòu máng máng