尾犯 笋

清代 曹贞吉
小窗雨霁,傍疏篱一带,箨声盈耳。绳床乍破,幽人梦验,苔钱穿碎。 墙阴屋角,郁千尺、凌云势。笑洋州、太守清贫,却饶玉版风致。 曾过荻洲江市。银鲥拨剌出水。向柁楼晨饭,松湿烟青,烧来偏脆。 谷口如蓬宫,中似束、故人情味。最怜是、憔悴龙孙,琅玕销尽生翠。
xiǎo chuāng   bàng shū dài   tuò shēng yíng ěr shéng chuáng zhà   yōu rén mèng yàn   tái qián chuān 穿 suì
qiáng yīn jiǎo   qiān chǐ líng yún shì xiào yáng zhōu tài shǒu qīng pín   què ráo bǎn fēng zhì
céng guò zhōu jiāng shì yín shí chū shuǐ xiàng tuó lóu chén fàn   sōng shī 湿 yān qīng   shāo lái piān cuì
kǒu péng gōng   zhōng shì shù rén qíng wèi zuì lián shì qiáo cuì lóng sūn   láng gān xiāo jǐn shēng cuì