尾犯·绀海掣微云

宋代 吴文英
绀海掣微云,金井暮凉,梧韵风急。何处楼高,想清光先得。江汜冷、冰绡乍洗,素娥堪,菱花再拭。影留人去,忍向夜深,帘户照陈迹。 竹房苔径小,对日暮、数尽烟碧。露蓼香泾,记年时相识。二十五、声声秋点,梦不认、屏山路窄。醉魂幽扬,满地桂阴无人惜。
gàn hǎi chè wēi yún   jīn jǐng liáng   yùn fēng chǔ lóu gāo   xiǎng qīng guāng xiān jiāng lěng bīng xiāo zhà   é kān   líng huā zài shì yǐng liú rén   rěn xiàng shēn   lián zhào chén
zhú fáng tái jìng xiǎo   duì shù jǐn yān liǎo xiāng jīng   nián shí xiāng shí èr shí shēng shēng qiū diǎn   mèng rèn píng shān zhǎi zuì hún yōu yáng   mǎn guì yīn rén