尾犯·翠被落红妆

宋代 吴文英
翠被落红妆,流水腻香,犹共吴越。十载江枫,冷霜波成缬。灯院静、凉花乍翦,桂园深、幽香旋折。醉云吹散,晚树细蝉,时替离歌咽。长亭曾送客,为偷赋、锦雁留别。泪接孤城,渺平芜烟阔。半菱镜、青门重售,采香堤、秋兰共结。故人憔悴,远梦越来溪畔月。
cuì bèi luò hóng zhuāng   liú shuǐ xiāng   yóu gòng yuè shí zài jiāng fēng   lěng shuāng chéng xié dēng yuàn jìng liáng huā zhà jiǎn   guì yuán shēn yōu xiāng xuán shé zuì yún chuī sàn   wǎn shù chán   shí yàn cháng tíng céng sòng   wèi tōu jǐn yàn liú bié lèi jiē chéng   miǎo píng yān kuò bàn líng jìng qīng mén zhòng shòu   cǎi xiāng qiū lán gòng jié rén qiáo cuì   yuǎn mèng yuè lái pàn yuè