尾犯·长啸蹑高寒

宋代 赵以夫
长啸蹑高寒,回首万山,空翠零乱。渺渺清秋,与斜阳天远。引光禄、清吟兴动,忆龙山、旧游梦断。夹衣初试,破帽多情,自笑霜蓬短。黄花长好在,一俯仰、节物惊换。紫蟹青橙,觅东篱幽伴。感今古、风凄霜冷,想关河、烟昏月淡。举杯相属,殷勤更把茱萸看。
cháng xiào niè gāo hán   huí shǒu wàn shān   kōng cuì líng luàn miǎo miǎo qīng qiū   xié yáng tiān yuǎn yǐn guāng qīng yín xīng dòng   lóng shān jiù yóu mèng duàn jiá chū shì   mào duō qíng   xiào shuāng péng duǎn huáng huā zhǎng hǎo zài   yǎng jié jīng huàn xiè qīng chéng   dōng yōu bàn gǎn jīn fēng shuāng lěng   xiǎng guān yān hūn yuè dàn bēi xiāng zhǔ   yīn qín gèng zhū kàn