慰东冈失子

明代 王鏊
生子秀而文,灿然琼树枝。岂独立门户,且欲承裘箕。 一朝忽摧折,天也真难期。纵使铁石肠,谁能不哀斯。 哀之倘可生,哀也理亦宜。号天天不闻,扣地地不知。 肝肠为尔裂,齿发为尔衰。死者竟不返,生者空自隳。 两伤复何益,不悟真成痴。我有一药方,授之竺乾师。 能治迷罔疾,愿君试服之。茫茫大化中,万物皆寄而。 贤愚与贵贱,趋死同一岐。虽有寿与夭,同尽无等衰。 彭聃安在哉,孔孟亦若兹。况区区所立,毕竟何足施。 譬如空中华,妄作喜与悲。倏然还变灭,岂足仍追惟。 所以东门吴,无儿如有儿。众生缠爱贼,有如雀黏黐。 卓哉古达人,弃去如唾洟。爱河苟不乾,苦海终无涯。 天道有翻覆,人事多参差。自古每如此,吁嗟奈何其。 颜渊仁且夭,不闻路也羸。子夏泣丧明,但为后人嗤。 追亡建负鼓,嗟哉空尔为。劝君急返棹,收泪举一卮。
shēng xiù ér wén   càn rán qióng shù zhī mén qiě   chéng qiú    
zhāo cuī shé   tiān zhēn nán zòng shǐ tiě 使 shí cháng shuí   néng āi    
āi zhī tǎng shēng   āi hào tiān tiān wén kòu   zhī    
gān cháng wéi ěr liè   chǐ 齿 wéi ěr shuāi zhě jìng fǎn shēng   zhě kōng huī    
liǎng shāng   zhēn chéng chī yǒu yào fāng shòu   zhī zhú qián shī    
néng zhì wǎng   yuàn jūn shì zhī máng máng huà zhōng wàn   jiē ér    
xián guì jiàn   tóng suī yǒu shòu 寿 yāo tóng   jìn děng cuī    
péng dān ān zài zāi   kǒng mèng ruò kuàng suǒ   jìng shī    
kōng zhōng huá   wàng zuò bēi shū rán hái biàn miè   réng zhuī wéi    
suǒ dōng mén   ér yǒu ér zhòng shēng chán ài zéi yǒu   què nián chī    
zhuó zāi rén   tuò ài gǒu qián   hǎi zhōng    
tiān dào yǒu fān   rén shì duō cēn měi   jiē nài    
yán yuān rén qiě yāo   wén léi zi xià sàng míng dàn   wèi hòu rén chī    
zhuī wáng jiàn   jiē zāi kōng ěr wèi quàn jūn fǎn zhào shōu   lèi zhī