韦道安

唐代 柳宗元
道安本儒士,颇擅弓剑名。二十游太行,暮闻号哭声。 疾驱前致问,有叟垂华缨。言我故刺史,失职还西京。 偶为群盗得,毫缕无馀赢。货财足非吝,二女皆娉婷。 苍黄见驱逐,谁识死与生。便当此殒命,休复事晨征。 一闻激高义,眦裂肝胆横。挂弓问所往,趫捷超峥嵘。 见盗寒涧阴,罗列方忿争。一矢毙酋帅,馀党号且惊。 麾令递束缚,纆索相拄撑。彼姝久褫魄,刃下俟诛刑。 却立不亲授,谕以从父行。捃收自担肩,转道趋前程。 夜发敲石火,山林如昼明。父子更抱持,涕血纷交零。 顿首愿归货,纳女称舅甥。道安奋衣去,义重利固轻。 师婚古所病,合姓非用兵。朅来事儒术,十载所能逞。 慷慨张徐州,朱邸扬前旌。投躯获所愿,前马出王城。 辕门立奇士,淮水秋风生。君侯既即世,麾下相欹倾。 立孤抗王命,钟鼓四野鸣。横溃非所壅,逆节非所婴。 举头自引刃,顾义谁顾形。烈士不忘死,所死在忠贞。 咄嗟徇权子,翕习犹趋荣。我歌非悼死,所悼时世情。
dào ān běn shì   shàn gōng jiàn míng èr shí yóu tài xíng   wén hào shēng
qián zhì wèn   yǒu sǒu chuí huá yīng yán shǐ   shī zhí hái 西 jīng
ǒu wèi qún dào   háo yíng huò cái fēi lìn   èr jiē pīng tíng
cāng huáng jiàn zhú   shuí shí shēng biàn 便 dāng yǔn mìng   xiū shì chén zhēng
wén gāo   liè gān dǎn héng guà gōng wèn suǒ wǎng   qiáo jié chāo zhēng róng
jiàn dào hán jiàn yīn   luó liè fāng fèn 忿 zhēng shǐ qiú shuài   dǎng hào qiě jīng
huī lìng shù   suǒ xiāng zhǔ chēng shū jiǔ chǐ   rèn xià zhū xíng
què qīn shòu   cóng xíng jùn shōu dān jiān   zhuǎn dào qián chéng
fèi qiāo shí huǒ   shān lín zhòu míng gèng bào chí   xuè fēn jiāo líng
dùn shǒu yuàn guī huò   chēng jiù shēng dào ān fèn   zhòng qīng
shī hūn suǒ bìng   xìng fēi yòng bīng qiè lái shì shù   shí zài suǒ néng chěng
kāng kǎi zhāng zhōu   zhū yáng qián jīng tóu huò suǒ yuàn   qián chū wáng chéng
yuán mén shì   huái shuǐ qiū fēng shēng jūn hòu shì   huī xià xiāng qīng
kàng wáng mìng   zhōng míng héng kuì fēi suǒ yōng   jié fēi suǒ yīng
tóu yǐn rèn   shuí xíng liè shì wàng   suǒ zài zhōng zhēn
duō jiē xùn quán zi   yóu róng fēi dào   suǒ dào shí shì qíng