味道

唐代 韩偓
如含瓦砾竟何功,痴黠相兼似得中。心系是非徒怅望, 事须光景旋虚空。升沉不定都如梦,毁誉无恒却要聋。 弋者甚多应扼腕,任他闲处指冥鸿。
hán jìng gōng   chī xiá xiāng jiān shì zhòng xīn shì fēi chàng wàng  
shì guāng jǐng xuán kōng shēng chén dìng mèng   huǐ héng què yào lóng
zhě shén duō yìng è wàn   rèn xián chǔ zhǐ míng hóng 鸿