魏倅和銛老一诗因次其韵

宋代 王炎
俯为生灵与虏和,君王何忍愤挥戈。 信行塞外还交聘,人在军中可雅歌。 金帛莫嫌今重弗,丁黄将见岁加多。 汉淮千里惟青草,乘此屯田可就麽。
wéi shēng líng   jūn wáng rěn fèn huī  
xìn xíng sài wài hái jiāo pìn   rén zài jūn zhōng  
jīn xián jīn zhòng   dīng huáng jiāng jiàn suì jiā duō  
hàn huái qiān wéi qīng cǎo   chéng tún tián jiù