为陈弘道题十一首 其二 东园

宋代 朱升
卉木亭台景实稠,不留隙地豁吟眸。举头见有空闲处,又构飞云十二楼。
huì tíng tái jǐng shí chóu   liú huō yín móu tóu jiàn yǒu kòng xián chǔ   yòu gòu fēi yún shí èr lóu