慰秉之

明代 王鏊
功名不用叹差池,利钝人生固有之。襄野迷途回未远,邯郸荣梦觉多时。 尚平易足君应尔,蘧瑗知非我所师。芥蒂胸中都扫尽,兄酬弟劝复何疑。
gōng míng yòng tàn chā chí   dùn rén shēng yǒu zhī xiāng huí wèi yuǎn hán   dān róng mèng jué duō shí    
shàng píng jūn yīng ěr   yuàn zhī fēi suǒ shī jiè xiōng zhōng dōu sǎo jǐn xiōng   chóu quàn