慰伴松上人疾

明代 王世贞
长松叶底一绳床,瘦影凌兢额渐霜。抛却此身谁受病,不劳三界访医王。
cháng sōng shéng chuáng   shòu yǐng líng jīng é jiàn shuāng pāo què shēn shuí shòu bìng   láo sān jiè fǎng 访 wáng