瓦器易石鼓文歌

宋代 张耒
周纲既季宣王作,提剑挥呵天地廓。 朝来吉日差我马,夜视云汉忧民瘼。 桓桓方召执弓钺,蔼蔼申韩赐圭爵。 北驱猃狁走豺狼,南伐淮夷斩鲸鳄。 明堂车马走争先,清庙笙镛尸载乐。 岐阳大猎纪功伐,石鼓岩岩万夫凿。 千年兵火变朝市,后世纸笔传冥漠。 迹荒事远贵者寡,叹惜风霜日摧剥。 君诚嗜古更过我,易以瓦器尤奇卓。 满盘苍玉列我前,制古形奇异雕琢。 羲黄已亡巧伪起,采椽土木消纯朴。 何为获此上古器,经历万古遭搜掠。 寥寥墨翟骨已朽,尚有遗风传隐约。 又疑晏子矫齐俗,陶土抟泥从俭薄。 或云古者宗庙器,斥弃金玉先诚确。 是时此物参鼎俎,蒉桴土鼓诚为乐。 呜呼二物信奇绝,赖有吾徒与提握。 不然乌瓦与荒碑,坐见尘埃就零落。
zhōu gāng xuān wáng zuò   jiàn huī tiān kuò  
zhāo lái chà   shì yún hàn yōu mín  
huán huán fāng zhào zhí gōng yuè   ǎi ǎi shēn hán guī jué  
běi xiǎn yǔn zǒu chái láng   nán huái zhǎn jīng è  
míng táng chē zǒu zhēng xiān   qīng miào shēng yōng shī zài  
yáng liè gōng   shí yán yán wàn záo  
qiān nián bīng huǒ biàn cháo shì   hòu shì zhǐ chuán míng  
huāng shì yuǎn guì zhě guǎ   tàn fēng shuāng cuī  
jūn chéng shì gèng guò   yóu zhuó  
mǎn pán cāng liè qián   zhì xíng diāo zhuó  
huáng wáng qiǎo wěi   cǎi chuán xiāo chún piáo  
wéi huò shàng   jīng wàn zāo sōu lüě  
liáo liáo xiǔ   shàng yǒu fēng chuán yǐn yuē  
yòu yàn jiǎo   táo tuán cóng jiǎn  
huò yún zhě zōng miào   chì jīn xiān chéng què  
shì shí cān dǐng   kuì chéng wéi  
èr xìn jué   lài yǒu  
rán huāng bēi   zuò jiàn chén āi jiù líng luò