晚自白鹿泉上归

宋代 陆游
坐穴藜床愧未能,酌泉聊喜曳枯藤。 诗从病後功殊少,酒到愁边量自增。 事业何由垂竹帛,笑谈空觉负交朋。 兴阑却逐栖鸦返,寂寞西窗已上灯。
zuò xué chuáng kuì wèi néng   zhuó quán liáo téng
shī cóng bìng hòu gōng shū shǎo   jiǔ dào chóu biān liàng zēng
shì yóu chuí zhú   xiào tán kōng jué jiāo péng
xīng lán què zhú fǎn   西 chuāng shàng dēng