挽竹斋

宋代 真德秀
无奈斯文坠不兴,茕茕吾党又凋零。 白云寒锁洪崖顶,一度翘瞻一怆情。
nài wén zhuì xīng   qióng qióng dǎng yòu diāo líng  
bái yún hán suǒ hóng dǐng   qiào zhān chuàng qíng